[NGƯỜI THẬT VIỆC THẬT] CẬU BÉ 8 TUỔI BỊ MÙ VÀ ĐIỀU KHÔNG NGỜ ĐÃ XẢY RA SAU 27 NĂM

Đón đợi cậu bé 8 tuổi sau ca phẫu thuật là thế giới chỉ có 1 màu đen. Thế nhưng, không ai có thể ngờ rằng, những năm sau đó, cuộc đời cậu lại thay đổi nhiều đến thế.

Đó là một câu chuyện cổ tích giữa đời thực, khi kỳ tích được xây dựng nên từ tình mẫu tử, từ niềm tin mãnh liệt, nghị lực và sự quyết tâm không chùn bước.

Tại thị trấn Forks, Washington, Hoa Kỳ có một cậu bé bất hạnh, đầu của cậu mọc một khối u, bác sĩ chẩn đoán đây là một khối u ác tính. Mặc dù phẫu thuật cắt bỏ khối u thành công, nhưng sau cuộc phẫu thuật, cậu không thể nhìn được nữa.

Cậu bé 8 tuổi nói trong làn nước mắt: "Mẹ ơi, con còn có thể nhìn được nữa không? Con còn phải đọc sách, con còn muốn đá bóng cùng các bạn." Mẹ cậu xoa đầu cậu trả lời: "Con ngoan, chắc chắc chắn con sẽ lại nhìn thấy, chỉ cần con không từ bỏ nỗ lực, rồi  một ngày Thượng Đế sẽ cảm động. Tới lúc đó, con muốn làm điều gì cũng được."

Cậu bé được mẹ gửi tới trường khiếm thị, và là đứa trẻ siêng năng nhất trong lớp. Giáo viên nói với mẹ cậu: "Con chị thật là thông minh, cậu bé là học sinh nhận biết được chữ nổi nhanh nhất mà tôi từng gặp. Khao khát học tập cũng rất mạnh mẽ, rất chịu khó, lại quan hệ rất tốt với mọi người." Người mẹ mỉm cười nhẹ nhõm.

Một ngày năm Habib học lớp 3, cậu bé Habib về kể với mẹ muốn được ra sân chơi trong rừng như các bạn, nhưng giáo viên lại lo sợ gặp nguy hiểm nên không cho cậu ra ngoài.

Ngay chiều tối hôm đó, người mẹ, khi ấy là luật sư tới nói với hiệu trưởng sẽ đưa con trai đến trường vào cuối tuần, sẽ dẫn con đi khắp sân và dạy con cách đi lại. Habib sẽ học theo cách khác nhưng vẫn phải học như bất cứ đứa trẻ nào trong trường.

"Bà biết đấy, có thể cháu sẽ trượt ngã, thậm chí cháu có thể gãy tay, gãy chân. Đó là nỗi sợ với bất cứ người mẹ nào. Tôi có thể chữa cánh tay bị gãy. Nhưng tôi không bao giờ có thể sửa một tinh thần bị hỏng", mẹ Habib nói.

Ngày hôm ấy người mẹ đã dạy cho Habib bài học: biện hộ cho chính mình. Sau đó, hai mẹ con đã dành buổi tối và những ngày cuối tuần để làm quen sân chơi, bao gồm những cách định vị sân thể dục trong rừng, đánh dấu vị trí một số gốc cây, đếm các bậc thang... Chẳng mấy chốc Habib đã có thể tự chơi như bao bạn bè khác.

Có lần, cậu bé hào hứng kể với mẹ, mình tham gia một trận bóng nhà trường tổ chức, cả đội bóng đều giống cậu, không nhìn thấy, nhưng dựa vào cảm giác, mọi người đều biết vị trí bóng, và nên đá theo hướng nào.

Mẹ khen cậu thật giỏi, cậu bé cười, tràn đầy hy vọng: "Mẹ ơi, mẹ thấy con sắp làm Thượng Đế cảm động chưa, con sẽ nhìn thấy nhanh thôi, phải không mẹ?" Người mẹ vuốt má con trai, trả lời: " Đúng rồi, con trai, chỉ cần con kiên trì nỗ lực, con sẽ làm Thượng Đế cảm động."

Cậu bé ở trường ngày càng thể hiện xuất sắc, các giáo viên và học sinh đều rất thích cậu bé. Vào trung học phổ thông, cậu dự định đăng ký vào khoa Âm nhạc với hy vọng có thể trở thành giáo viên âm nhạc, cha mẹ đều rất ủng hộ cậu.

Một ngày, mẹ cậu bé và chồng của bà kể, bà có người đồng nghiệp, phải ra tòa vì vấn đề nhà cửa, do gia cảnh nghèo khó, không mời nổi luật sư, không biết làm sao. Từ đó, cậu bé quyết định đăng ký khoa Pháp Luật, trở thành một luật sư, có trách nhiệm đấu tranh vì người nghèo.

Mẹ cậu khuyên giải, có thể Âm nhạc sẽ phù hợp với cậu hơn nhưng cậu trịnh trọng tuyên bố: " Mẹ hãy tin vào lựa chọn của con, luật sư chắc chắn sẽ phù hợp với con.

Năm 25 tuổi, cậu lấy được bằng Luật sư, muốn tìm việc ở văn phòng luật sư. Các công ty liên tiếp đều từ chối, vì cậu bị mù. Sau đó, cậu đăng tin trên mạng, làm luật sư miễn phí cho người nghèo.

Ban đầu, mọi người đều nghi ngờ năng lực của cậu. Mặc dù không mất tiền, cũng chẳng ai dám mời cậu. Không muốn chờ đợi vô ích trong nhà, cậu quyết định tự mình tìm cơ hội.

Cậu đi theo chú chó dẫn đường tới ga tàu điện ngầm, khi chờ tàu, cậu nghe thấy tiếng một người phụ nữ đang nói chuyện điện thoại, kể gần đây đang gặp chút rắc rối, muốn mời một luật sư phí rẻ một chút, người phụ nữ hy vọng người trong điện thoại có thể giúp giới thiệu ai đó.

Đợi người phụ nữ gác điện thoại, cậu chủ động tới nói chuyện với cô ấy, giới thiệu mình là luật sư. Người phụ nữ xin tư vấn một vài kiến thức pháp luật.

Câu trả lời của cậu khiến cô ấy rất hài lòng, ngay lập tức quyết định mời cậu làm luật sư riêng. Trước tòa, màn thể hiện của cậu khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên. Chàng trai, lần đầu tiên trong vai trò luật sư, nhận được sự công nhận của mọi người, điều này khiến cậu thêm phần tự tin.

Một ai đó đã đăng tải video biện luận trước tòa của cậu lên mạng, rất nhanh sau đó, cậu trở thành nhân vật nổi tiếng trên mạng. Ngày càng nhiều người muốn mời cậu làm luật sư. Tôn chỉ của cậu là ưu tiên và miễn phí cho người nghèo, sau đó mới lựa chọn tới nhóm đối tượng thu phí. Cậu trở nên nổi tiếng, mở được một văn phòng luật sự riêng.

Có phóng viên ngưỡng mộ danh tính chàng luật sư nên đã xin được phỏng vấn. Phóng viên hỏi: "Anh làm luật sư chủ yếu để giúp đỡ người nghèo, xin hỏi vì sao anh làm như vậy?" Vị luật sư mỉm cười trả lời: " Khi còn nhỏ, sau khi mất thị giác, mẹ đã nói với tôi, chỉ cần làm cảm động Thượng Đế, tôi sẽ lại thấy được ánh sáng. Tôi chỉ muốn làm cảm động Thượng Đế!"

Cậu bé đó chính là Cyrus Habib. Ông xuất sắc tốt nghiệp đại học Columbia, thạc sĩ Oxford, Đại học Luật Yale, có đai đen karate, nghệ sĩ piano...

Sau khi tốt nghiệp Yale, Habib trở về Washington và bắt đầu hành nghề luật sư tại công ty luật lớn nhất khu vực là Perkins Coie. Từ năm 2013, Habib là giáo sư và nhà lập pháp nổi tiếng tại Trường Luật Đại học Seattle.

Cyrus Habib tham gia vào Hạ viện năm 2012, Thượng viện năm 2014. Tới tháng 11/2016, anh được bầu làm Phó Thống đốc Washington, đánh bại một số Thượng nghị sĩ dày dạn kinh nghiệm. Năm đó Habib mới 35 tuổi, cũng là phó thống đốc bang khiếm thị đầu tiên trong lịch sử của bang này.

Cuối cùng, Cyrus Habib đã làm cảm động Thượng Đế, mặc dù hai mắt không nhìn thấy nhưng người đàn ông ấy đã mang ánh sáng tới mọi người. Đối với anh, đó chính là ánh sáng mà anh mong đợi.

- Tổng hợp từ ICTVietnam và vnexpress Bảo Nhiên(TheoWenatcheewworld, Seattletimes)

- Trường TH, THCS, THPT Lê Quý Đôn -